love
non
Hạnh Phúc Quanh Ta

Ngày xưa, tại một thung lũng nọ, có một cậu bé sống trong một gia đình rất nghèo.

Hằng ngày, cậu và gia đình phải dậy từ rất sớm để ra đồng làm việc.

Một hôm, sau buổi làm việc, cậu bé xin cha được ở lại để ngắm hoàng hôn trên cánh đồng. “Hoàng hôn thật đẹp!” – đó là điều đầu tiên cậu bé thốt lên khi nhìn thấy mặt trời đang lặn.

Mặt trời lúc này như một hòn lửa khổng lồ. Ánh sáng đỏ rực phát ra như bao trùm lấy vạn vật. Mọi thứ dường như được nhuộm một màu đỏ cuả hoàng hôn. Bất chợt, cậu bé nhìn thấy một màu vàng lóe lên tận chân trời. Thì ra đó là ánh sáng phát ra từ những ô cửa ở cuối cánh đồng.

- Sao những ô cửa đó lại màu vàng nhỉ? – cậu bé thầm nghĩ.

- Chắc là những ô cửa đó làm bằng vàng, vậy thì cả ngôi nhà đó chắc cũng làm bằng vàng, sao lại có cả một ngôi nhà bằng vàng nhỉ? – cậu bé tiếp tục với những suy nghĩ của mình.

Để trả lời những thắc mắc đó, ngày hôm sau cậu bé quyết định đi đến cuối cánh đồng để được tận mắt xem ngôi nhà bằng vàng ấy.

Sáng hôm sau, cậu bắt đầu khởi hành. Đi, đi mãi. Cuối cùng cậu cũng đến nơi. Bây giờ trời đã xế chiều, hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Sắc đỏ lại bao trùm tất cả. Ngước mắt nhìn lên, cậu bé ngạc nhiên khi trước mặt mình không phải là một ngôi nhà bằng vàng, mà chỉ là một ngôi nhà bình thường như chính ngôi nhà của cậu. Nhà được lợp ngói đỏ, những ô cửa sổ cũng không làm bằng vàng. Thất vọng, cậu quay lưng bỏ về. Bất ngờ, cậu lại nhìn thấy những ô cửa sổ màu vàng ở cuối cánh đồng hướng về phía nhà mình. Ánh sáng vàng nơi cuối chân trời hắt ra từ những ô cửa sổ nhà cậu. Cậu bé chợt nhận ra không phải là những ô cửa sổ làm bằng vàng, mà là ánh sáng lúc hoàng hôn chiếu vào những ô cửa hắt ra mà thôi.

Chẳng cần phải di đâu xa để tìm kiếm. Cũng như cậu bé này, nhiều người vẫn cứ mãi kiếm tìm hạnh phúc ở nơi nào đó xa xôi mà họ lại quên mất hạnh phúc ở ngay xung quanh mình.

Cao Thị Ánh Ngọc
(muctim online)

21 July 2010 at 13:28

Posted by TiCoNuong - Category: Suy Ngẫm

Comments: 0 Comments



Ngày xưa, có vị vua cai trị cả một vương quốc rộng lớn. Vào ngày nọ, ông quyết định đến thăm những vùng đất xa xôi của đất nước.

Khi quay trở về cung điện, nhà vua phàn nàn rằng chân của mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên ông phải đi một chặng đường dài như thế và những con đường mà ông đi qua đều gập ghềnh, đầy sỏi đá. Nhà vua ra lệnh cho tất cả mọi người trong vương quốc hãy bao phủ tất cả các con đượng lại bằng da của súc vật. Tuy nhiên, để làm được điều này phải cần hàng ngàn da cừu và tốn nhiều tiền của.

Một vị quan đại thần thong thái đã dũng cảm đến gặp nhà vua và nói: “Tại sao hoàng thượng lại phải tốn tiền và công sức vào những điều không cần thiết như thế? Tại sao ngài không cắt một miếng da cừu để bọc đôi chân của mình lại?”

Nhà vua rất ngạc nhiên trước những lời nói của vị quan đại thần này. Ông suy nghĩ một lúc và quyết định sai mọi người làm cho mình một đôi giày bằng da cừu.

Bài học rút ra từ câu chuyện này là: đôi khi trong cuộc sống, để biến thế giới này thành một nơi hạnh phúc, thì cách tốt nhất là nên thay đổi chính bản thân mình, trái tim mình, chứ đừng bao giờ bắt cả thế giới thay đổi theo ý muốn của bạn.

(Phương Đông)

20 July 2010 at 10:44

Posted by TiCoNuong - Category: Suy Ngẫm

Comments: 0 Comments

Em chúc chị 1 ngày Sinh Nhật thật vui vẻ , thật hạnh phúc .


17 July 2010 at 10:22

Posted by TiCoNuong - Category: Lam Nham ...

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :


(theo ngoisao.net)

5 July 2010 at 14:07

Posted by TiCoNuong - Category: Sắc Màu Cuộc Sống

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :


(LanSongViet…)

10 June 2010 at 09:57

Posted by TiCoNuong - Category: Thư Giãn

Comments: 0 Comments