love
non
Hạnh Phúc Quanh Ta

Archive for the ‘Nghệ Thuật Sống’ Category

TiCoNuong ASKED :


Người thắng nhìn thấy cách giải quyết cho mỗi trở ngại, kẻ thua thấy trở ngại trong mỗi lời giải.

Người thắng luôn có cách giải quyết vấn đề, kẻ thua luôn gặp rắc rối khi giải quyết. Người thắng cuộc luôn có sẵn chương trình. Người bị thua luôn có sẵn lời bào chữa. Người thắng nói: “Để tôi thực hiện việc đó cho bạn”, kẻ thua bảo: “Đó không phải là công việc của tôi”. Người thắng nhìn thấy cách giải quyết cho mỗi trở ngại, kẻ thua thấy trở ngại trong mỗi lời giải.

Người thắng cuộc nói: “Có lẽ khó nhưng tôi có thể làm được”, kẻ bị thua bảo: “Tôi làm được nhưng nó khó quá!”. Khi người thắng phạm sai lầm, anh ta nhận: Tôi đã sai” còn khi kẻ thua phạm sai lầm, anh ta phân bua: “Đó không phải lỗi của tôi”.

Người thắng thực hiện những lời cam kết, kẻ thua thực hiện những lời hứa hẹn. Người thắng có những ước mơ, kẻ thua có một âm mưu. Người thắng nói: “Tôi phải làm điều gì đó”, kẻ thua nói: “Điều đó phải được làm”.

Người thắng là một bộ phận của tập thể, kẻ thua nằm bên ngoài tập thể. Người thắng nhìn thấy lợi ích, kẻ thua nhìn thấy đau khổ. Người thắng nhìn thấy những khả năng, kẻ thua nhìn thấy trở ngại. Người thắng tin rằng tất cả mọi người sẽ chiến thắng, kẻ thua tin rằng họ chiến thắng những người thua cuộc.

Người thắng như là một máy điều nhiệt, kẻ thua như là cái nhiệt kế. Người thắng thích những điều mình nói, kẻ thua nói những điều họ thích. Người thắng sử dụng những lý lẽ cứng rắn bằng ngôn từ mềm mại. Kẻ thua sử dụng những lý lẽ mềm mại bằng ngôn từ cứng rắn.

Người thắng kiên định với những giá trị cao đẹp nhưng bỏ qua những điều nhỏ nhặt, kẻ thua cứng rắn với những điều nhỏ nhặt nhưng bỏ qua những giá trị cao đẹp. Người thắng sống theo triết lý của sự cảm thông: “Đừng làm những điều mà bạn không muốn người khác làm cho mình”, kẻ thua sống bằng lý lẽ: “Hãy làm điều đó trước khi nó làm cho mình”.

St (Theo Inspirational)

27 December 2009 at 12:14

Posted by TiCoNuong - Category: Nghệ Thuật Sống

Comments: 1 Comment

Mỗi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu một chuyến phiêu lưu, mỗi người đều có một bài học trong cuộc sống. Hãy lắng nghe họ…

Craig, một người bạn đại học của tôi, hễ bước vào căn phòng nào thì ở đó ngập tràn sức sống và rộn rã tiếng cười. Cậu ấy tập trung sự chú ý vào bạn trong lúc bạn đang nói, và bạn cảm thấy mình đột nhiên trở nên quan trọng lạ kỳ. Mọi người cực kỳ yêu mến cậu ấy!

Vào một ngày mùa thu nắng nhẹ, Craig và tôi cùng ngồi trong phòng đọc sách. Tôi nhìn chằm chằm ra phía cửa sổ khi thấy một vị Giáo sư của tôi đang băng qua bãi đỗ xe.

- “Tớ không muốn chạm mặt ông ấy”, tôi nói.

- “Tại sao?”, Craig hỏi.

Tôi giải thích rằng, trong học kỳ mùa xuân năm ngoái, vị Giáo sư đó và tôi đã chia tay nhau sau những học phần tồi tệ của tôi. Tôi đã phá tan những kế hoạch của thầy bằng kết quả học tập không mấy sáng sủa của mình. Bên cạnh đó, ông ta không thích tôi.

Craig nhìn xuống đôi bàn tay đan chéo vào nhau. “Có lẽ cậu đã sai,” cậu ấy nói. “Có lẽ cậu đang trốn chạy — và cậu không muốn gặp thầy chỉ vì cậu sợ. Thầy có thể nghĩ rằng cậu không thích thầy, thế nên thầy không tỏ vẻ thân thiện. Người ta thích những ai thích họ. Nếu cậu thể hiện sự quan tâm đối với thầy, nhất định thầy sẽ quan tâm lại đến cậu thôi. Cậu hãy đi gặp và nói chuyện với thầy đi.”

Lời nói của Craig thật chí lý. Tôi ngập ngừng bước xuống cầu thang và tiến thẳng đến bãi đỗ xe. Tôi chào thầy một cách chân thành và hỏi thăm về kỳ nghỉ hè vừa rồi của thầy. Thầy nhìn tôi và ngạc nhiên thực sự. Chúng tôi cùng nhau đi ra khỏi chỗ đó. Và tôi có thể hình dung được Craig đang theo dõi từ phía cửa sổ với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Craig đã giải thích cho tôi một khái niệm đơn giản, quá đơn giản đến nỗi không thể tin được là tôi chưa bao giờ biết đến. Cũng giống như hầu hết các bạn trẻ, tôi cảm thấy mình thiếu tự tin và dần dần sợ sẽ bị người khác nhận xét — trong khi, thực ra họ lại đang bận tâm không biết tôi sẽ nhận xét thế nào về họ. Kể từ hôm đó trở đi, thay vì cứ chăm chăm đọc ý tứ trong ánh mắt của người khác, tôi nhận ra điều cần thiết mà con người ta cần làm là kết giao và chia sẻ thông tin. Tôi khám phá ra thế giới của những người mà tôi chưa hề biết trước đó.

Chẳng hạn, một lần trên chuyến tàu cao tốc qua Canada, tôi đã bắt chuyện với một người đàn ông mà mọi người ai cũng có vẻ xa lánh, bởi vẻ nói năng lè nhè và lắp bắp như thể người say rượu. Hóa ra ông ta đang trong giai đoạn hồi phục chức năng do tai nạn. Ông ta từng là một kỹ sư trên chính tuyến đường mà chúng tôi đang đi và sẽ đi suốt đêm hôm đó. Khi bình minh bắt đầu tỏa sáng chân trời, ông ta sờ soạng tìm tay tôi và nhìn vào mắt tôi. “Cám ơn vì đã nghe tôi nói. Hầu hết mọi người đều không quan tâm đến những chuyện này.”

Tại một góc phố ở Oakland, California, một gia đình đã chặn tôi lại để hỏi đường, hóa ra họ là khách du lịch đến từ bờ biển Tây Bắc nước Úc. Tôi hỏi thăm họ về cuộc sống ở quê nhà. Họ đã làm cho tôi thích thú với những câu chuyện về loài cá sấu khổng lồ sống ở vùng đầm lầy nước mặn Châu Phi có “cái lưng lớn như mui xe ôtô.”

Mỗi cuộc gặp gỡ đều bắt đầu một chuyến phiêu lưu, mỗi người đều có một bài học trong cuộc sống. Người giàu, kẻ nghèo, người quyền lực và kẻ cô đơn… tất cả đều có ước mơ và cả lo lắng giống như bạn. Và mỗi người trong họ đều có một câu chuyện riêng để kể nếu tôi sẵn lòng lắng nghe.

Chúng ta có thường để những cơ hội đó vuột qua mình mỗi ngày? Một cô gái mà mọi người cho là quê mùa, một chàng trai với bộ áo quần kỳ quặc chẳng giống ai — những người đó đều có những câu chuyện để kể, chắc chắn bạn cũng vậy. Và cũng như bạn, họ mong rằng ai đó sẽ sẵn lòng lắng nghe.

Đây là những gì mà Craig biết. Yêu mến người khác trước sau đó là thăm hỏi. Nhìn xem, những niềm vui bạn đem đến cho người khác sẽ đền đáp lại cho bạn gấp trăm lần.

Taratata ST (Theo scentednotes.diaryland – baihocthanhcong )

28 November 2009 at 14:54

Posted by TiCoNuong - Category: Nghệ Thuật Sống

Comments: 1 Comment



Con người chào đời bằng tiếng khóc. Có người xem đó là những giọt nước mắt đầu tiên của đời mình. Còn với tôi, đúng 20 năm sau tôi mới có và thấm thía giọt nước mắt của riêng mình. Dù rằng thuở nhỏ tôi cũng là một đứa trẻ nhõng nhẽo, hay khóc nhè và được bố mẹ cưng chiều.

Trước 20 tuổi, tôi đã từng là một bợm nhậu, đã từng là một tay có máu gây gổ đánh nhau. Những vết sẹo trên đầu luôn nhắc tôi nhớ về những “chiến tích” của tuổi học trò ngông nghênh, dại dột.

Tôi cứ nghĩ những việc làm xấu của mình sẽ không ai biết (trừ một vài người bạn thân thiết). Trong mắt thầy cô, bố mẹ, bạn bè, tôi vẫn là một đứa con ngoan, một học sinh xuất sắc luôn đứng đầu trường. Tôi an tâm nghĩ rằng tội lỗi của mình đã được “che giấu” bởi những thành tích học tập.

Để rồi, đúng 20 tuổi, tôi đã phải khóc cho sự nhầm lẫn đó của mình. Người khiến tôi khóc không ai khác đó chính là thầy giáo chủ nhiệm thời phổ thông của tôi.

Đậu đại học, tết có dịp về quê, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ để thầy cô, bạn bè hội ngộ. Sau khi tàn cuộc, tôi xin phép bố mẹ chở thầy giáo về. Con đường quê trơn như đổ mỡ, trời lạnh căm. Tôi cố hết sức để chiếc xe không bị trượt. Đến chỗ rẽ vào ngôi trường cũ, thầy chậm rãi nói với tôi: “Thầy trò mình vào lớp học ngày xưa đi! Thầy có chuyện muốn nói với con”.

Tôi đang băn khoăn lo nghĩ không biết có chuyện gì. Rồi ngạc nhiên hơn khi 11g khuya của ngày mồng 3 tết bác bảo vệ vẫn thức để chờ mở cổng. Hai thầy trò leo lên tầng ba, vào đúng lớp học ngày trước.

Bao kỷ niệm lần lượt đi về trong tâm trí tôi. “Con đừng tưởng ra thành phố học là thoát khỏi sự quan tâm của tôi! – giọng thầy nghiêm khắc đến từng tiếng một – Tôi biết tất cả những thói xấu của con từ ngày tôi bước vào lớp này!”.

Chỉ với hai câu nói của thầy, tôi đã cúi xuống, mắt ngấn nước. Thầy tiếp lời: “Ra Hà Nội học, thầy mong con hãy bỏ những tật xấu ấy đi. Hãy học đi, xem bốn năm đại học con sẽ làm được gì!”.

Thầy dứt lời, tôi lúc ấy như là một “đứa trẻ” 20 tuổi với hai hàng nước mắt. Trước khi thầy quay lưng ra cửa, tôi đã kịp lên tiếng hứa với thầy những điều cần thiết.

Khi tôi viết những dòng này thì cũng là lúc tôi sắp sửa xa thầy đến vạn dặm. Ngôi trường tôi đến để tu nghiệp là nơi tôi tiếp tục thực hiện vẹn nguyên lời hứa bốn năm về trước với thầy. Tôi muốn nói với thầy một câu, rằng: “Cho phép con xem đây là một món quà có ý nghĩa để tặng thầy và tặng cả cho những giọt nước mắt đầu tiên của con, thầy nhé!”.

(Theo TT)

30 September 2009 at 11:38

Posted by TiCoNuong - Category: Nghệ Thuật Sống

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :



Vào sinh nhật mười tám, tớ nhận được món quà đặc biệt từ người bạn thân. Đó là cuốn sách có tựa đề: “Bí mật của hạnh phúc”.

Kèm theo cuốn sách là một lời nhắn nhủ ngọt ngào: “Hãy lập cho mình một list hạnh phúc nhé, bạn của tớ”.

Lập một list hạnh phúc à? Với một con bé luôn miệng kêu ca, than vãn về cuộc sống như tớ sao? Đây quả là một điều khó khăn.

Tớ đọc lại lần nữa lời nhắn, thì ra ở dưới mảnh giấy còn có một câu chú thích nữa: “Chú ý nè, hạnh phúc chỉ đơn giản là những gì làm cho cậu cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhõm và thanh thản. Hiểu chưa hả ngốc?”

À, nếu thế thì lại khác. Hạnh phúc – nếu chỉ là những điều giản dị đó thì rất có thể:

- Hạnh phúc là một sớm mai yên lành, tớ dậy thật sớm nấu bữa sáng cho bố, mẹ. Cả nhà ngồi vào bàn ăn sáng thật ngon. Nhìn nụ cười của bố mẹ khi dắt xe ra cửa kìa. Một ngày mới của tớ đã bắt đầu thú vị như vậy đấy.

- Hạnh phúc là một chiều về muộn. Mẹ đang nấu món gì đó ở trong bếp. Mùi thức ăn bốc lên ngào ngạt, thơm lừng cả một góc bếp. Tớ lân la lại gần, xin mẹ cho “nếm” trước một miếng. Hì hì, ăn trước bao giờ cũng ngon hơn ăn sau mà.

- Hạnh phúc là một ngày tan học, chào bác bảo vệ thật nhẹ nhàng. Nhìn bác ý đang trố mắt ra kìa, chắc là bác ngạc nhiên lắm cho coi.

- Hạnh phúc là một buổi mưa nhiều, tớ nằm ườn trên giường đọc lại cuốn truyện từ hồi bé xíu của mình: “Cánh buồm đỏ thắm”. Cuốn truyện nhắc nhớ tớ về thời ấu thơ của mình. Ấu thơ đẹp và êm đềm quá đỗi. Ngoài trời, mưa cứ rả rích rơi. Ôi chao, một ngày hơi lười biếng tí tẹo nhưng làm cho tâm hồn tớ mát trong như những hạt mưa ý.

- Hạnh phúc là khi cô giáo đọc to bài văn của mình lên trước lớp. Cứ hí hửng là được cô khen, ai ngờ cô bảo: “Cả lớp chú ý nhé, bài này sai cơ bản về kiến thức đấy. Cô đọc lên để làm gương”. Lớp được một phen cười nôn ruột. Còn tớ, tớ cũng cười nhưng mà cười như…mếu. Hic hic, cô giáo “ác” thật.

- Hạnh phúc là khi lúc cái cây hoa dừa mà tớ và nhỏ bạn thân trồng trong vườn trường đã nở những nụ hoa nhỏ nhỏ, xinh xinh, phơn phớt tím. Yêu lắm cơ.

- Hạnh phúc là khi biết cái gã ngồi ở dãy bên kia cứ nhìn mình hoài mà chả dám nói câu gì. Nếu gã bảo muốn làm bạn của tớ thì tớ cũng có chối từ đâu. Rõ là ngố.

- Hạnh phúc là khi nhận được một thanh sô cô la cùng với bông hồng đỏ trong ngăn bàn vào một Valentine đáng nhớ, từ một người giấu mặt. Nhưng mình biết, người ấy yêu quý mình, chân thành đấy!

- Hạnh phúc là khi có đủ các giác quan, cảm nhận được vị mát lạnh của que kem, cái sắc màu chói chang của hoa phượng, biết rụt tay lại khi chạm vào những vật làm mình đau. Là một người bình thường thôi cũng quá chừng là hạnh phúc.

- Hạnh phúc là…

* * *

Không hiểu sao, cái List hạnh phúc đó cứ dài ra mãi. Những hạnh phúc nhỏ bé, đơn sơ từ đâu ùa về, làm đầy ắp trái tim tớ. Và trái tim tớ, nó ngạc nhiên và run rẩy vì những xúc cảm dịu dàng.

Thì ra, hạnh phúc luôn tồn tại bên tớ. Chỉ có điều, bấy lâu nay, vì lí do này hay lí do khác mà tớ chưa nhận ra thôi.

Cảm ơn nhé, bạn thân của tớ. Nhờ có cậu mà tớ biết dừng lại, nhận ra những niềm hạnh phúc của mình.

Cho tớ để tên cậu ở cuối cái List hạnh phúc ấy nhé. Tớ thấy thật vui, thật nhẹ nhõm khi có người bạn thấu hiểu mình, luôn nghĩ tốt cho mình như cậu. Phải rồi, cậu cũng là một niềm hạnh phúc của tớ, bạn thân ạ!


Mai Hà Uyên
(sưu tầm)

1 September 2009 at 13:56

Posted by TiCoNuong - Category: Nghệ Thuật Sống

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :

Chỉ có một người còn lại sống sót trên một hòn đảo nhỏ, sau tai nạn đắm tàu. Ở đây không có một bóng người ở. Anh ta cầu nguyện liên miên, để xin Chúa cứu anh thoát khỏi cảnh cô đơn.

Mỗi ngày anh ta đi khắp nơi để cầu cứu,nhưng chẳng có ai nghe. Nhìn qua nhìn lại chỉ thấy núi, rừng hoang, và nước. Một mình đơn thân độc mã trong một hòn đảo không quen thuộc.

Thế rồi sự thất vọng đã đến, cuối cùng anh ta cất lên một túp lều nhỏ,bằng những cành cây trôi dạt theo bãi biển,để hy vọng bảo vệ nắng mưa sớm chiều.

Nhưng vào một ngày nọ, sau khi đi kiếm đồ ăn trở về,anh ta thấy túp lều đang phần phật cháy, khói tỏa lan khắp trời. Túp lều đã bị sụp đổ, và mọi sự đều tiêu tan thành tro.

Anh ta rất đau khổ và phẩn nộ với Chúa.”Tại sao Chúa đối xử với con như vậy?” anh ta khóc than. “Con chẳng còn gì, ngoài túp lều nhỏ này,sao Chúa cũng phá hủy luôn. Bây giờ con phải làm gì đây.”

Trong cơn thất vọng ê chề,anh ta thiếp ngủ đi lúc nào không hay. Đột nhiên, một tiếng kèn hú thật to,đã đánh thức anh ta dậy. “Ồ kìa, có tàu đến cứu mình rồi. “Anh rất vui mừng vì cuối cùng đã có hy vọng sống sót.

- “Tại sao tàu các ông biết tôi đang ở đây?” anh ta hỏi chủ tàu.

- “Chúng tôi đã thấy tín hiệu bằng khói, vì thế, chúng tôi mới đến đây, không ngờ là được gặp anh ở đây,thật là tốt” họ đáp.

(Sưu tầm)

14 July 2009 at 22:05

Posted by TiCoNuong - Category: Nghệ Thuật Sống

Comments: 0 Comments