love
non
Hạnh Phúc Quanh Ta

Archive for the ‘Chuyện Tình Yêu’ Category

Cơn mưa đêm qua đã làm cho bầu trời sáng nay trong xanh hơn. Những tia nắng vàng tung tăng đùa giỡn khắp nơi. Có một Tia Nắng Xanh tò mò dòm qua cửa sổ và rồi nó lách mình trượt xuống, giọt nước mưa còn đọng lại làm nó té nhào vào cái chậu sứ. Ở đây hơi tối và Tia Nắng Xanh ngạc nhiên bởi có một ánh sáng khác rất lạ, ánh sáng đó cũng màu xanh nhưng yếu ớt. Nó tiến đến gần hơn và nhận ra đây là một mảnh vỡ – một mảnh vỡ bằng đá dạ quang.

Tia Nắng Xanh hỏi mảnh vỡ dạ quang:

- Tại sao cậu lại ở đây…

Mảnh vỡ rươm rướm nước mắt:

- Tớ ở đây hơn hai năm rồi. Ngày xưa, tớ là một món quà lưu niệm tuyệt đẹp hình đôi tình nhân ngồi trên mặt trăng khuyết.

Dường như không cần đợi tia nắng hỏi, mảnh vỡ lại nói tiếp:

- Cách đây hơn 5 năm, tớ được một chàng trai mua ở tận Đà Lạt, tặng cho cô gái chủ nhân căn phòng này.

- Ngày đó, chàng trai và cô gái yêu nhau lắm. Họ rất hạnh phúc, nhưng mẹ của chàng trai lại không thích cô gái. Mảnh vỡ lại nức nở.

Tia Nắng Xanh đến thật sát mảnh vỡ, vỗ về, an ủi:

- Thế tại sao cậu lại ra nông nổi thế này…

- Có một hôm cô chủ tớ về nhà, vừa ùa vào phòng, cô đã khóc òa. Cô khóc liên tục suốt 4 tiếng đồng hồ. Dường như vì khóc quá nhiều, nên cô mệt lữ và thiếp đi ngay trên bàn làm việc… vô tình cô đã quơ tay trúng tôi và thế rồi tôi rớt xuống đất vỡ tan.

- Tất cả mảnh vỡ kia được dọn đi, riêng tôi bị rớt vào cái chậu này. Và tôi đã ở đây, chứng kiến nhiều chuyện buồn vui của cô chủ tôi.

Mảnh vỡ nói liên tục, cứ như là sợ tia nắng sẽ cướp lời mình vậy:

- Đã hơn 2 năm kể từ khi họ chia tay, đến giờ tôi vẫn không thấy lại được nụ cười hạnh phúc và ánh mắt long lanh của cô chủ tôi nữa. Tôi rất muốn làm một cái gì đó cho cô ấy…

- Tớ nghĩ là cậu đừng bao giờ để cô ấy nhìn thấy cậu nữa, bởi vì như thế sẽ khiến cô ấy nhớ lại rất nhiều chuyện của ngày xưa… cậu hiểu ý tớ nói chứ… – Tia Nắng Xanh thì thào bên tai mảnh vỡ.

Vài giây trôi qua, mảnh vỡ lau nước mắt và nói:

- Cậu giúp tớ chuyện này được chứ…

- Tớ muốn phát sáng một lần cuối cùng, rồi tớ sẽ tan ra thật nhuyễn, để cô chủ có nhìn thấy cũng chỉ nghĩ tớ là một đống tro bụi mà thôi.

Tia Nắng Xanh gật đầu chậm rãi… thời gian dường như trôi qua chậm hơn một cách bình thường. Tia Nắng Xanh gồng mình phát ra một thứ ánh sáng rất nóng, rất chói chang. Ánh sáng ấy ám vào mảnh vỡ. Và rồi khi tia nắng bay lên khỏi thành chậu thì cũng lá lúc mảnh vỡ tỏa ra một ánh sáng xanh thật xanh. Hơn một phút sau đó, mảnh vỡ mới tan ra. Và đâu đó trong không gian im ắng của căn phòng dội lại một âm thanh yếu ớt: “cô chủ ơi, hãy quên quá khứ đi và sống hạnh phúc nhé cô! ”

Quay đầu đi, Tia Nắng Xanh bước đi thật chậm trên mặt bàn và ngồi bệch xuống, cậu không khóc nhưng trong cổ họng cậu nhói lên, nghẹn ngào.

Tia Nắng Xanh lầm bầm:

- Tình yêu là như thế sao… Nó đến thì khiến cho con người ta như bay bổng trên mây, nhưng khi ra đi, nó đem theo cả niềm tin, nụ cười và cả giấc mơ đi luôn hay sao…

Bỗng đâu đó vang lên một giọng nói rất trẻ và trong veo:

- Đúng vậy đó cậu bé con ạ.

Giật mình, Tia Nắng Xanh ngó dáo dát xung quanh, thì phát hiện ra giọng nói đó phát ra từ chiếc điện thoại di động đặt trên bàn cách cậu khoảng hai gang tay.

- Anh là ai… Tia Nắng Xanh thắc mắc hỏi.

Điện thoại đi động mỉm cười trả lời:

- Tôi chỉ là phương tiện liên lạc của chủ nhân căn phòng này thôi. Nhưng tôi hiểu rất rõ tình cảm của cô chủ tôi.

- Cô chủ tôi bề ngoài sôi nổi, hoạt bát lắm. Nhưng bên trong thì cực kỳ yếu đuối. Cô ấy lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ để người thân không phải lo lắng cho cô.

- Không chỉ thế, cô có mối quan hệ rất rộng và được rất nhiều người yêu mến. Nhưng cũng từ lâu lắm rồi, tôi cũng không được nhìn thấy cô ấy cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ trái tim.

Hạ giọng thật nhỏ, điện thoại di động tiếp tục nói:

- Cô chủ của tôi có thói quen lưu lại tất cả những tin nhắn mà nội dung là những lời động viên, quan tâm, yêu thương của bạn bè. Mỗi khi gặp khó khăn hay thử thách trong công việc là cô mở các tin nhắn đó ra đọc và mỉm cười mãn nguyện.

- Dạo gần đây, tôi thấy cô ấy tạo một thư mục, đặt tên một chàng trai và tất cả tin nhắn của chàng trai ấy cô đều lưu ở đấy.

- Nhưng thật là buồn, cô chỉ yêu mà không dám nói. Bởi cô sợ trái tim cô một lần nữa sẽ đau và cô sẽ phải khóc thật nhiều…

- Bỗng dưng sáng sớm hôm nay, cô ấy đã xóa tất cả tin nhắn và xóa luôn thư mục đó. Có lẽ cô đã bỏ cuộc. Mà cũng có lẽ cô đang cố gắng để quên đi chàng trai đó. Vì có lần tôi nghe cô chủ nói, anh ấy như một con ngựa bất kham, làm sao ở bên anh ấy mà không khỏi bị tổn thương…

Tia Nắng Xanh gật gù ra vẻ như hiểu được một cái gì đó đã thấu đáu và tường tận. Nó bay lên và đáp thật nhẹ xuống màn hình điện thoại di động. Và rồi nó nói thật to và rõ ràng:

- Anh điện thoại di động ơi. Anh hãy phục hồi lại những gì cô chủ của anh vừa xóa đi. Để cô ấy cảm thấy tình yêu luôn mang điều kỳ diệu của riêng nó.

Chiếc điện thoại run lên khe khẽ. Nó mỉm cười và restore tất cả những gì đã xóa sáng nay. Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, một cô gái bước vào. Cô tiến đến bàn làm việc, cầm chiếc điện thoại lên và cô mỉm cười thật tươi…

- May mà mình chưa xóa, không thì lại tiếc hùi hụi cho mà coi.

Tia Nắng Xanh nhảy lên cửa sổ và ngoáy đầu lại, khẻ chào các cư dân trong căn phòng bé nhỏ. Trong đầu nó đang nghĩ đến con đường mà nó sẽ đi để tìm chàng trai mà cô gái kia đã thầm yêu, nó sẽ nói cho chàng trai đó nghe tất cả những gì nó biết, để chàng trai hiểu rằng: “anh là người có thể làm trái tim của một người đã từng bị tổn thương trở lại nguyên vẹn như ban đầu”.

(suutam)

7 December 2009 at 12:32

Posted by TiCoNuong - Category: Chuyện Tình Yêu

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :

Janet và Pierre, đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn. Đó là sự kết hợp của lửa và nước, nhưng đặc biệt ở chỗ, Pierre là nước còn Janet là lửa.
Sẽ không ai còn dám bảo phụ nữ phải dịu dàng, biết nhún nhường hơn khi gặp hai người họ nói chuyện với nhau vì Janet luôn là người “xỏ mũi” Pierre và có phần bắt nạt chồng.

Ngược lại, Pierre rất trầm tính. Đôi khi anh chỉ im lặng lắng nghe những lý lẽ của Janet, thậm chí là những lời “buộc tội” của nàng và mỉm cười. Người ta vẫn bảo, hai chiếc giầy, chiếc phải chiếc trái bao giờ cũng khác nhau nên mới kết hợp thành một đôi. Janet và Pierre là như vậy trong suốt quãng thời gian yêu nhau và mãi cho đến tận lúc đã là vợ chồng. Điều quan trọng nhất vẫn là họ yêu nhau.

Tuần trăng mật ngọt ngào mà cả hai mong đợi rồi cũng đến. Bãi cát trải dài, biển xanh mênh mang nối chân trời xa tít, ánh nến lung linh, bữa tối trên bờ biển, tiếng sóng dịu dàng vỗ về … bao nhiêu hình ảnh đẹp mà hai người đã vẽ trong thời gian bên nhau giờ sắp thành hiện thực.

Cả hai cùng thống nhất, mà đúng hơn là Janet đã đưa ra quy định với chồng: “Không tranh cãi, không bàn luận, không gây chiến. Đây sẽ là thời gian đẹp nhất, kỷ niệm khó quên nhất của hai đứa!”.

“Thì anh có bao giờ là người gây tranh cãi trước đâu!”…

Bờ cát, biển và ánh nến, mọi thứ thật đẹp như một bức tranh với Janet và Pierre. Hai người bên nhau dạo bước trên bãi biển.

“Em muốn ngày nào của chúng mình cũng là tuần trăng mật như vậy”.

“Anh chỉ muốn bên em dù chẳng có cát trắng, biển xanh và hoàng hôn. Anh muốn chúng mình sẽ là một gia đình hạnh phúc với rộn ràng tiếng cười con trẻ”.

“Sao anh lại làm mọi thứ trở nên tẻ nhạt như thế. Anh muốn biến em thành bà nội trợ quanh quẩn ở nhà với lũ trẻ sao…”

Janet giận dỗi. Đôi lúc cô vẫn vậy, vô cớ như một đứa trẻ cần dỗ dành để cảm thấy mình luôn chiến thắng. Pierre lại im lặng, anh nhặt một mẩu gỗ nhỏ và viết lên bãi cát: “Hôm nay chúng tôi lại giận nhau. P làm J buồn”.

Hai người đi tiếp. Janet vẫn chẳng nói câu nào dù lần này cô cảm thấy mình chính là người gây chuyện. Nhưng dẫu sao, Pierre chỉ biết im lặng, không một lời yêu thương dỗ dành vậy khiến Janet thấy ấm ức vô cùng.

Hai người đi đến bãi đá. Pierre tìm kiếm rồi nhặt một hòn đá lên, khắc lên đó dòng chữ “Anh yêu em” rồi ôm Janet vào lòng và cho cô xem.

“Sao ban nãy anh không viết như thế trên bờ cát. Những người yêu nhau vẫn làm vậy, vẫn viết lời yêu thương trên bờ cát. Anh đúng là khô như hòn đá vậy” – Janet nói

Pierre dịu dàng thì thầm sát bên vợ: “Khi anh làm em buồn, khi chúng mình giận dỗi, anh sẽ viết lên bờ cát, nơi gió và những con sóng mau xóa chúng đi. Nhưng những lời yêu thương anh sẽ chỉ khắc lên đá, nơi gió và sóng chẳng thể xóa nhòa. Anh sẽ không trao em tình yêu và một trái tim được đặt trên bờ cát em à”.

Janet xiết chặt hòn đá, cô dịu dàng dựa vào Pierre mà nước mắt cứ trào: “Chỉ cần anh khô khan như hòn đá thôi cũng được!”.

Hãy viết những nỗi buồn, những điều làm bạn tổn thương lên cát và khắc yêu thương lên đá!

Hải Yến

14 November 2009 at 11:40

Posted by TiCoNuong - Category: Chuyện Tình Yêu

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :

Bố mẹ tôi yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bố mẹ không chỉ hài lòng về nhau mà còn chấp nhận cả những nhược điểm của nhau nữa. Đến giờ, sau hơn 50 năm, họ vẫn yêu nhau và ai cũng nhìn thấy sự nồng nàn ấy.
Bố tôi là người sống thực tế, thích trêu chọc người khác hơn là típ người lãng mạn nhưng sau khi gặp mẹ, ông trở thành một người khác hẳn.

Ông vẫn kể cho chúng tôi nghe lần đầu ông gặp mẹ. Đó là một ngày sau chiến tranh thế giới thứ 2, khi ông vừa trở về từ Nhật Bản. Ông đã lái chiếc xe (mượn của ông anh trai) đi theo mẹ khắp thành phố, cho đến khi mẹ vào một cửa hàng đồ nội thất. Bố đỗ xe ngay ở ngoài và chạy vào theo.

Mẹ tôi – lúc đó 26 tuổi – hỏi người bán hàng rằng hai chiếc giường đơn mà mẹ thấy ở đây tuần trước đâu rồi. Bố tôi, từ phía sau lưng mẹ, bước ngay ra nắm lấy tay mẹ và nói to:

- Em, sao em bướng thế? Chúng ta làm sao ngủ trên hai chiếc giường đơn được?

Mẹ tôi choáng váng đến đỏ cả mặt, còn bố vẫn thản nhiên như không.

Ba tháng sau, bố và mẹ làm đám cưới. Họ đã ngủ trên một chiếc giường đơn cho đến khi họ đủ tiền mua một chiếc giường đôi mà hai người cùng thích.

Hơn 50 năm sau, họ vẫn ngủ trên chiếc giường đó.

Ở tuổi 78, bố tôi phải trải qua một ca phẫu thuật tim. Mẹ dành hết thời gian để vào viện chăm bố, mong ông tỉnh dậy. Và điều đầu tiên bố nói với mẹ tôi khi tỉnh lại là điều lãng mạn nhất mà tôi từng nghe thấy:

- Maude, Em có biết các bác sĩ thấy gì khi mổ tim cho anh không? Họ thấy tên em trong trái tim anh.

Minh Nguyệt (dịch từ Internet)

28 October 2009 at 12:18

Posted by TiCoNuong - Category: Chuyện Tình Yêu

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :

Hiên nhấn vào chữ A trong danh sách và gọi. Cô đặt cho số điện thoại của anh là A như một cách bấm số nhanh. Vẫn cảm giác hồi hộp nghẹt thở đến bên cô, tiếng anh cất lên nhẹ tựa làn gió:

- Em ăn tối chưa? Đang làm gì nào?

- Em ăn rồi ạ. Đang khâu gối.

- Không đi chơi à?

- Gió lạnh nên em ngại ra đường. Còn anh?

- Anh đang hoàn thiện báo cáo quý. Em ở nhà mãi thế không tốt, cần mở rộng mối quan hệ để cho mình thêm cơ hội tìm hiểu.

Hiên hờ hững như giận dỗi mỗi khi anh nhắc vậy:

-Em vẫn tìm. Anh giữ gìn sức khỏe nhé, gió mùa đông bắc đang về. Thôi! Em cúp máy đây.

Anh như định nói gì thêm nhưng rồi đành: “Ừ, chào em”.

Cuộc gọi của cô thường diễn ra chóng vánh thế bởi cô luôn nghẹn ngào khi nghe giọng anh, cô không muốn anh biết và rồi lại day dứt. Hiên lại khóc như khi cô nhận ra ngày càng rõ ràng, trong tim cô hình bóng anh luôn được khắc ghi sâu đậm không thể phai mờ, cũng như anh luôn nhớ về cô với tình cảm thiêng liêng và trong trẻo nhất của tuổi trẻ đã qua. Dù anh đã có vợ…

Kỉ niệm ùa về bên Hiên ngày cô chập chững năm thứ nhất, anh vào năm cuối. Hiên quý mến anh qua cách kể chuyện dí dỏm và cái nhìn lạc quan về cuộc sống. Nhắc đến gia đình, quê hương giọng anh không giấu được xúc động, trầm xuống đầy suy tư nhuốm màu tâm trạng.

Anh kể Thái Bình quê anh cái tên mang lại một cảm giác yên ấm, bình an còn nổi tiếng bởi những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, quê hương “Năm tấn”… nhưng kinh tế nhà anh luôn gặp khó khăn, anh gắng học thật giỏi, đỗ vào đại học anh phải tự bương trải, vất vả mới hòng trụ nổi nơi đây. Hiên cũng chia sẻ với anh về hoàn cảnh của mình. Cha mất năm Hiên đang học tiểu học, em Hiên bé xíu còn chưa ghi nhớ nổi hình cha. Mẹ cô khi đó hơn ba mươi tuổi, không đi bước nữa mà ở vậy nuôi hai chị em Hiên nên người với bao nhọc nhằn chôn dấu…

Cùng chung chí hướng Hiên và anh đã đến với nhau. Anh ra trường, làm ở các công ty nhỏ khiến anh chán nản bàn với Hiên sẽ vào Nam kiếm tiền trong lúc chờ Hiên học xong. Tiễn anh đi mà lòng cô thấy chông chênh, trống vắng. Hiên vùi đầu vào sách vở, đi làm thêm liên tục mong bớt phần nào nghĩ đến anh. Song nỗi nhớ vẫn luôn thường trực.

Những ngày không anh khiến Hiên như vừa trải qua một giấc mộng. Sau hai năm anh về bên cô, gầy rạc đi nhưng ghi dấu trên đó là sự trưởng thành, cứng cỏi. Hiên thấy tự hào, tình yêu của cả hai thời gian qua đã được chứng minh và ghi nhận, tim Hiên chứa chan hạnh phúc và rộn ràng.

Anh đậu vào một công ty ngon nghẻ giữa thủ đô, chờ ngày Hiên tốt nghiệp sẽ vào làm một chỗ anh đã “nhắm” trước, sau đó anh và Hiên sẽ làm đám cưới bắt đầu cuộc sống lứa đôi như mong đợi. Nhưng… Mẹ Hiên sau bao năm lăn lộn kiếm sống giờ sức khỏe yếu đi nhiều, các khớp xương lỏng lẻo như bị tách rời khiến bà đi lại thật khó khăn phải vào viện đúng ngày cô nhận bằng tốt nghiệp. Thương mẹ và lo cho em đang ôn thi đại học. Hiên đứng trước lựa chọn thật gian nan… Cô làm tại một công ty gần nhà để tiện chăm mẹ và cam tâm cắt đứt liên lạc với anh, khuyên anh đi tìm một nửa phù hợp hơn.

Hai năm nữa trôi đi, qua một người bạn Hiên biết anh đã lấy vợ cùng công ty. Cô mừng cho anh, dù con tim đang bị giằng xé từng ngày. Cô gọi điện định chia vui với anh và thông báo mình vẫn ổn, mẹ đã đỡ nhiều. Nhưng khi nghe giọng anh quen thuộc cất lên, Hiên lại nghẹn ngào không thốt nên lời, đành tắt máy.

Lấy hết can đảm lần sau Hiên lại gọi. Tiếng anh “Alô, tôi nghe” mà Hiên vẫn lặng im. Anh ngừng trong giây lát rồi hỏi: “Phải Hiên không? Em nói đi” khiến cô trào nước mắt, anh nói như chờ cô đã lâu. Hiên nức nở qua làn nước mắt: “Sao anh nghĩ là em?”. Giọng anh nói vương vất xúc động không kém: “Đúng là em, tự nhiên anh cảm nhận và tin như vậy. Công việc của em sao rồi? Anh đã cố hỏi tin tức về em nhưng…” . Anh nhỏ nhẹ, ôn tồn khiến cô như được vỗ về, an ủi. Thi thoảng lại gọi điện và nhắn tin cho anh như những người bạn thân thiết. Bao lần cô dằn lòng không được nghĩ đến anh để ảnh hưởng đến hạnh phúc với gia đình nhỏ yên ấm của anh, nhưng cô không thể nén nổi lòng, gọi để rồi đêm về cứ tự xỉ vả mình…

Cho đến hôm nay anh lại nhắc nhở cô chuyện quan trọng cả đời người con gái đó là lấy chồng và xây đắp một tổ ấm. Hiên bỗng thấy có lỗi với vợ anh, với anh và cả nhẫn tâm với chính mình. Thêm một quyết định khó khăn nữa đến bên cô. Hiên phải quyết tâm. Cô đâu còn trẻ để mãi âm thầm ôm một mối tình đã đi vào hoài niệm như thế…

Hiên dựa vào cửa và nhìn các ngôi sao thấp thoáng trong đêm. Bất chợt cô nổi hứng đi dạo trên con đường lộng gió giữa mùa đang trở rét. Có tiếng phía sau: “Cần vệ sĩ không em?”. Hiên quay lại mỉm cười, lặng im. Nhân viên mới – người vẫn cười với Hiên mỗi sáng ở công ty, anh lại nở nụ cười lém lỉnh: “Đợi mãi hôm nay mới thấy “công chúa” không bị cấm cung”.

Gió lạnh, nhưng một cảm giác yên ổn, thanh bình mà đã lâu lắm rồi mới trở lại trong Hiên ý nghĩ phải chăng đây đúng là cánh cửa khác đang mở ra với mình khiến cô đỏ ửng mặt. Ánh sao lung linh như hoà cùng niềm vui trong ánh mắt lấp lánh của Hiên, mối tình đầu là quá khứ tươi đẹp, là một kỉ niệm êm đềm Hiên sẽ ghém chặt trong tim để hướng về một tương lai tươi sáng.

Đời cho mình một cơ hội, Hiên sẽ cởi mở hơn để đón nhận những gì tốt đẹp mà bà mẹ thiên nhiên ban tặng. Trước hết là niềm vui tựa vì sao tuyệt diệu mà bất chợt cô bắt gặp này.

Thiều San Ly
(sưu tầm)

20 September 2009 at 15:01

Posted by TiCoNuong - Category: Chuyện Tình Yêu

Comments: 0 Comments


Sau bữa điểm tâm, cô con gái bé bỏng của tôi nũng nịu: “Mẹ ơi, mẹ xem chương trình này với con nha mẹ?”. Tôi nhìn đống chén dĩa sau bữa sáng vẫn còn y nguyên trong bồn rửa chén rồi lại quay sang nhìn vào đôi mắt nâu đang mở to của con gái mình.

Tôi nói: “Được rồi, con gái!”, rồi hai mẹ con tôi ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế sofa dài cùng xem chương trình mà con gái tôi ưa thích.

Sau khi xem xong, hai mẹ con lại còn cùng nhau ngồi chơi ráp hình. Ráp hình xong, tôi định đứng dậy đi dọn dẹp đống chén lúc sang thì đúng lúc điện thoại reo lên: “Xin chào” bạn tôi nói: “Cậu đang làm gì đó?”.

Tôi trả lời: “À, mình đang cùng con gái xem chương trình mà nó ưa thích rồi hai mẹ con cùng nhau chơi ráp hình”.

“Ồ, xem ra cậu chẳng bận rộn gì mấy nhỉ.” Bạn tôi nói.

Đúng vậy, tôi tự nghĩ về bản thân mình, mình chỉ bận tạo ra những kỉ niệm mà thôi.

Sau khi ăn trưa, Erica nói: “Mẹ ơi, mẹ chơi trò chơi với con nha mẹ.” Bây giờ, tôi đang nhìn không những vào mấy cái chén đĩa chưa rửa hồi sáng mà còn nhìn vào những cái chén lúc trưa mới chất lên thêm trong bồn rửa chén. Nhưng một lần nữa, tôi lại nhìn vào đôi mắt nâu to tròn của con gái, và tôi cảm thấy nhớ làm sao cái cái cảm giác sung sướng của mình khi mẹ cùng chơi với tôi hồi tôi còn nhỏ.

Tôi trả lời: “Ừ, được đó, nhưng chỉ một trò thôi nha!”. Rồi chúng tôi cùng chơi trò mà con gái tôi yêu thích, tôi có thể cảm nhận sự vui sướng của con bé trong từng giây từng phút.

Khi trò chơi kết thúc, cô con gái nhỏ bé của tôi lại nài nỉ: “Mẹ đọc truyện cho con nghe đi mẹ!”.

Tôi nói: “Thôi được! Nhưng chỉ một truyện thôi đó!”.

Sau khi đọc truyện cho con gái nghe, tôi đi vào nhà bếp để giải quyết đống chén dơ. Lúc thanh toán xong toàn bộ chén đĩa cũng là lúc tôi phải chuẩn bị bữa ăn tối. Cô phụ bếp nhỏ bé nhiệt tình của tôi cũng háo hức vào nhà bếp để giúp tôi chuẩn bị bữa ăn. Tôi đang trễ giờ và nghĩ mình sẽ có thế làm mọi thứ nhanh hơn bao nhiêu nếu như cô con gái bé bỏng của tôi chạy đi chơi điện tử hay xem phim gì đó, nhưng mà lòng nhiệt tình giúp đỡ cùng với lòng say mê muốn học cách làm những gì mà mẹ nó đang làm của con bé đã khiến tôi siêu lòng: “Được rồi, con có thể giúp mẹ,” dù biết rằng chắc chắn là tôi phải mất gấp đôi thời gian.

Khi bữa tối đã sẵn sàng, chồng tôi từ sở làm trở về, hỏi: “Hôm nay hai mẹ con em đã làm những gì?”.

Tôi trả lời: “Để xem, em và con đã xem chương trình mà con gái mình ưa thích, chơi trò chơi và đọc sách. Em đã rửa bát đĩa, hút bụi, và chuẩn bị bữa tối cùng cô phụ bếp nhỏ bé này.”

“Tuyệt thật!”, chồng tôi nói: “Anh rất vui vì ngày hôm nay em đã không phải bận quá nhiều việc.”

Nhưng mình có bận rộn mà, tôi thầm nghĩ, bận tạo ra những kỉ niệm.

Sau khi ăn tối, Erica nói: “Mình nướng bánh nha mẹ!”.

Tôi nói: “Ừ, thì cùng làm!”.

Sau khi nướng bánh, một lần nữa tôi lại ngao ngán nhìn chồng bát đĩa chất cao như núi. Nhưng đổi lại mùi bánh nướng thơm ngon đang lan tỏa khắp nhà, tôi chuẩn bị cho cả nhà mỗi người một ly sữa cùng với một đĩa bánh ngọt và mang ra để trên bàn. Cả gia đình chúng tôi cùng nhau ngồi quanh bàn, ăn bánh, uống sữa, trò chuyện và cùng tạo ra những kỉ niệm.

Khi tôi vừa xử lý xong đống bát đĩa dơ lúc nãy thì cô con gái yêu dấu của tôi lại giật giật áo tôi và nói: “Mẹ con mình đi dạo được không mẹ?”.

Tôi trả lời: “Ừ, thì đi”. Đi đến vòng thứ hai chung quanh khu nhà thì đầu óc tôi bắt đầu nghĩ đến đống quần áo phải giặt và ngôi nhà còn chưa quét dọn. Nhưng hơi ấm từ bàn tay con gái trong bàn tay tôi và những câu chuyện ngọt ngào mà hai mẹ con đang nói khiến tôi không do dự khi quyết định dạo thêm một vòng nữa.

Khi chúng tôi trở về nhà, chồng tôi hỏi: “Hai mẹ con vừa đi đâu về đấy?”

Tôi nói: “Em và con đang cùng nhau tạo nên những kỉ niệm.”

Sau khi giặt giũ xong xuôi và cô con gái nhỏ của tôi cũng đã tắm rửa sạch sẽ cũng là lúc sự mệt mỏi đã bắt đầu len lỏi đến, tôi ngán ngẩm khi nhe con bé nói: “Mẹ ơi, chúng ta cùng chải tóc cho nhau nha mẹ”.

Tôi quá mệt mỏi! Tâm trí tôi lên tiếng, nhưng miệng tôi lại bảo: “Được thôi”. Sau khi chải tóc xong, nó nhảy cẫng lên sung sướng: “Mẹ ơi, mình sơn móng tay cho nhau nữa nha mẹ!”. Thế là con bé sơn móng chân cho tôi còn tôi thì sơn móng tay cho nó. Xong xuôi, chúng tôi lại cùng nhau đọc sách trong khi đợi móng tay nó khô. Tất nhiên là tôi phải là người lật những trang sách, bởi vì móng tay của con gái tôi vẫn chưa khô hẳn.

Hai mẹ con tôi để quyển sách sang một bên và cầu nguyện. Chồng tôi len lén thò đầu vào trong cửa, hỏi: “Các cô gái của tôi đang làm gì đó?”.

Tôi trả lời: “Em và con đang tạo ra những kỉ niệm”.

Con gái tôi lại nói: “Mẹ ơi, mẹ sẽ nằm cạnh con cho tới khi con ngủ nha mẹ?”.

“Được rồi!”, tôi nói nhưng trong bụng lại nghĩ: Mong sao con bé đi vào giấc ngủ thật nhanh vì tôi còn có rất nhiều việc phải làm.

Vừa đúng lúc, hai cách tay nhỏ bé đáng yêu của con bé vòng qua cổ tôi, miệng nó thì thầm: “Con yêu mẹ nhất trên đời”. Tôi cảm thấy từng giọt nước mắt của mình đang lăn xuống gò má, tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã cho tôi một ngày mà chúng tôi đã làm nên thật nhiều kỉ niệm.



(suutam)

25 August 2009 at 11:57

Posted by TiCoNuong - Category: Chuyện Tình Yêu

Comments: 0 Comments