love
non
Hạnh Phúc Quanh Ta

Archive for the ‘Cuộc Sống Xung Quanh’ Category

TiCoNuong ASKED :


Originaire du Japon, le Muguet est connu et acclimaté en France depuis le Moyen-âge. Le muguet symbolise le printemps et le renouveau. Les Celtes lui accordaient déjà des vertus porte-bonheur. En France, ayant reçu lui-même un brin de muguet en guise de porte-bonheur le 1er mai 1561, Charles IX instaura alors la tradition d’offrir du muguet le 1er mai.
Le muguet, apparaissant dans les forêts au début de la saison des amours, était aussi lié aux rencontres amoureuses. Pendant longtemps, des « bals du muguet » furent organisés en Europe, où les garçons, un brin de muguet ornant leur boutonnière, emmenaient danser des jeunes filles toutes de blanc vêtues.

Le muguet porte différents noms : Clochette des bois, Lis de mai, Lis des vallées, mais aussi Larmes de Notre-Dame car il serait né des larmes versées par Marie au pied de la Croix.

Par un heureux concours de circonstance, le muguet est aussi désormais associé à la fête du travail, célébrée aussi un 1er mai, suite à une manifestation d’ouvriers de Chicago qui réclamaient, le 1er mai 1886, l’instauration de la journée de 8 heures, manifestation qui dégénéra face aux forces de l’ordre. En France, d’abord la fleur d’églantine en 1890, ensuite celle du muguet à partir de 1907, était associée à la lutte du congrès de la IIème Internationale socialiste pour la journée de huit heures. Ce sera en 1941 que le 1er mai sera désigné officiellement comme étant la « fête du travail ».

Aujourd’hui, le muguet est devenu, dans le langage des fleurs, symbole de retour du bonheur, d’affection et d’amitié.
Chaque 1er mai, il est de tradition que nous offrions un brin ou un bouquet de muguet à ceux que nous aimons.

(src LanSongViet)

1 May 2010 at 09:21

Posted by TiCoNuong - Category: Cuộc Sống Xung Quanh

Comments: 1 Comment

TiCoNuong ASKED :




Lúc nhỏ, như bao đứa trẻ khác, tôi thường hỏi ba: “Con được sinh ra thế nào hả ba?”

Ba tôi hơi lúng túng, nhưng ông trấn tĩnh rất nhanh. Đưa ngón trỏ lên miệng, “suỵt” một cái, ba nói thầm thì vào tai tôi: “Ba chưa nói được. Ai cũng có bí mật, con yêu”.

Lên 6 tuổi, cậu tôi từ nước ngoài về. Đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu và rất đỗi ngạc nhiên vì cậu tôi…không thể nhìn thấy ánh sáng. Khi đó, tôi ngô nghê hỏi cậu mà không biết đã xoáy sâu vào nỗi đau của người trai trẻ: “Tại sao cậu lại không nhìn thấy cháu hả cậu?” Cậu vuốt mái tóc hoe hoe đỏ của tôi, nói như nựng: “Bí mật! Lớn lên rồi cháu sẽ biết thôi mà”.

Tôi học lớp 6. Trong lớp có một đứa bạn lúc nào cũng lầm lầm, lì lì. Khối 6 của trường có bài tập bơi nhưng nó nhất quyết không chịu xuống nước dù cô có làm công tác tâm lí thế nào, thậm chí doạ cho điểm 0, nó cũng vẫn không chịu học bơi. Cuối cùng, cô gọi nó ra và nói chuyện riêng. Chẳng biết nó thuyết phục cô thế nào mà không phải tập bơi nữa. Hỏi thì nó chỉ bảo: “Không thể nói được. Đó là bí mật của tui!”

Lên cấp III, thằng bạn thân thường ngày vẫn “mày tao chí tớ”, chẳng khác nào hai tên bạn con trai, bỗng một ngày không gọi tôi là “mày” nữa mà xưng tên nghe rất “chói” tai. Thường ngày đến nhà chơi, cu cậu vẫn cởi trần, quần đùi thì bây giờ, nắng như đổ lửa hắn cũng chẳng thèm “bán khoả thân”. Tôi tò mò hỏi “Mày bị sao thế?” Mặt nó đỏ tía tai: “Thiên cơ bất khả lộ. …. còn lâu mới nói cho …. biết!”

Cứ thế, cứ thế, tôi lớn lên cùng với rất nhiều điều bí mật của những con người xung quanh mình. Ai cũng có bí mật, nhưng cuối cùng bí mật cũng chẳng thể giấu mãi. Bởi vì tôi tò mò, và tôi khám phá tất cả những gì tôi muốn.
Tôi biết rằng, tôi được sinh ra từ tình yêu thương của cha mẹ. Thế là đủ. Tôi biết cậu tôi không thể nhìn được vì lúc nhỏ bị một trận sốt ác tính cướp đi đôi mắt. Tôi biết cô bạn của tôi vì trong quá khứ, một lần ra sông tắm, bị chuột rút suýt chết đuối, vì vậy mà nó sợ nước đến hãi hùng. Tôi biết điều đó. Tôi cũng biết rằng thằng bạn thân của tôi đã lớn. Kì diệu hơn, nó đang “cảm cúm” tôi, tình bạn lớn dần theo năm tháng và bỗng chốc quay ngoắt 360 độ cho một tình yêu trà sữa (rất ngọt ngào).

Những bí mật, dù cho mọi người không muốn nói ra, nhưng nếu ta biết quan tâm tìm hiểu, bí mật sẽ không còn bí mật nữa. Trên tất cả là tháo gỡ những bức màn bí ẩn để hiểu nhau hơn, trân trọng nhau hơn và yêu nhau hơn.

Fontvielle (ST)

24 August 2009 at 14:42

Posted by TiCoNuong - Category: Cuộc Sống Xung Quanh

Comments: 0 Comments

Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn.

Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những “nghệ sĩ” đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả.

Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.

Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?

Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người “bạn”, và những ai chỉ đơn giản là “bè”.

Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.

Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.

(suutam)

21 July 2009 at 17:31

Posted by TiCoNuong - Category: Cuộc Sống Xung Quanh

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :

Từ nhỏ tôi đã mơ ước có một khu vườn trồng thật nhiều hoa. Tôi có thể ngồi hàng giờ để tưởng tượng về nó, về những loài hoa sẽ trồng, những chiếc chậu bằng đất nung màu đỏ, hay những lối đi nhỏ rải đầy cuội trắng…
Nhưng để có một vườn hoa như thế cần không ít công sức, và cần rất nhiều tiền.

Gia đình tôi có Matthew, Marvin, hai nhóc sinh đôi Alisa và Alan, và Helen. Với 5 đứa con, tôi quá bận rộn và vất vả, làm sao đủ sức nghĩ tới một khu vườn trồng hoa chỉ để ngắm.

Khi bọn trẻ còn nhỏ, đôi khi chúng muốn một thứ gì đó đắt tiền mà tôi thì không thể cho, và tôi thường nói: “Con có nhìn thấy một cái cây tiền nào ngoài kia không? Con biết là tiền không mọc trên cây mà!”.

Cuối cùng, khi cả 5 đứa nhỏ đều đã tốt nghiệp trung học, rồi đại học, rồi có sự nghiệp riêng thì tôi bắt đầu nghĩ đến khu vườn mình từng ao ước.

Một buổi sáng mùa xuân, vào Ngày của mẹ, tôi đang ở trong bếp, đột nhiên nghe tiếng ầm ĩ ngoài cửa. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một cái cây. Hẳn là nó mới được trồng. Không biết là cây gì mà có những chiếc lá khá to cứ đung đưa trên cành. Tôi vội vàng đeo kính. Không thể tin vào mắt mình! – Đó là một cái cây tiền, trong sân nhà tôi.

Tôi chạy bổ ra ngoài. Có rất nhiều tờ 1 đôla được dính vào cái cây. Một tờ giấy đính kèm: “Chúng con yêu mẹ thật nhiều. Matthew, Marvin, Alisa, Alan và Helen”.

Cả nhà đã lấy những tờ đô la đó để mua dụng cụ làm vườn, lưới mắt cáo về làm hàng rào, hạt giống và cả những quyển sách dạy làm làm vườn nữa.

Đó là chuyện 3 năm về trước. Giờ thì khu vườn nhỏ của tôi đã rất xinh xắn và giống như trong trí tưởng tượng của tôi. Khi tôi ra vườn tưới nước hay bắt sâu cho những cây hoa, tôi dường như không nhớ những đứa con nhiều như trước nữa, vì tôi cảm thấy chúng luôn ở bên mình.

Tôi đã sống ở Michigan, nơi mùa đông dài và giá lạnh, còn mùa hè trôi qua trong chớp mắt. Nhưng mỗi năm, khi mùa đông đến, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ đến những bông hoa sẽ nở rộ trong vườn vào mùa hè năm tới.

Tôi nghĩ đến những gì bọn trẻ đã làm, và lần nào cũng thế, giọt nước mắt hạnh phúc lại lăn trên má. Tôi không chắc là tiền có thể mọc trên cây không nhưng rõ ràng tình yêu thì có thể.

Minh Nguyệt

(Theo PT)

20 July 2009 at 17:57

Posted by TiCoNuong - Category: Cuộc Sống Xung Quanh

Comments: 0 Comments

TiCoNuong ASKED :



Mấy hôm rồi, nhà tôi có con bé cháu lên thi đại học. Tôi nhận nhiệm vụ tài xế “bất đắc dĩ”, đưa cháu đến cổng trường xong rồi tạt vào quán nước gần trường ngồi chờ.
Cái quán trông cũng đơn sơ mà đông khách, có lẽ do bà cụ bán hàng xởi lởi và rất dễ tính. Mọi người cũng ngồi chờ con đang thi, vẻ mặt ai nấy bồn chồn, thắc thỏm.

Con bé cháu tôi nhà nghèo nhưng được cái rất ham học. Bố mẹ nông dân, suốt ngày cắm cúi làm lụng vất vả ngoài đồng mà ăn tiêu chả đủ. Tôi hy vọng nó học lên đại học để sau này có công ăn việc làm tử tế còn phụng dưỡng cha mẹ lúc về già.

Đang nghĩ về tương lai đứa cháu, bỗng một đứa trẻ khoảng hơn chục tuổi gầy đét, da đen nhẻm bê rổ chanh đến mời: “Cô ơi mua chanh cho cháu”. “Cô không mua đâu. Chanh nhà cô vẫn còn nhiều lắm”.

Nó vẫn nhì nhèo: “Cô mua giúp cháu đi, nhà cháu ở quê nghèo lắm. Bố cháu đưa anh cháu lên đây thi đại học. Cháu theo lên đây bán chanh để có tiền đỡ anh cháu trọ mấy ngày thi đại học. Chanh này nhà cháu trồng cô ạ”.

Nhìn thằng bé gầy gò như kiểu trẻ em suy dinh dưỡng, tôi động lòng thương hại, hỏi nó: “Cháu có đói không?”. Nó nói: “ Cháu không đói, cháu chỉ khát thôi, cháu thèm… uống sữa”.

Tôi mua hộp sữa đưa nó. Nó chìa tay ra chộp lấy hộp sữa, bóc lớp ni lông ra cắm ống mút và uống rất ngon lành. Nhìn cách nó uống chứng tỏ rất “thành thạo”. Nó không phải mới ở quê lên.

Cháu nói là bố đưa anh đi thi, vậy bố cháu đâu? Nó nói: “Cháu không biết”.

Tôi vặn lại: “Sao lại không biết?”. Nó liền nói: “Chắc bố cháu chạy đâu thôi”.

Tôi hỏi: “Thế bố cháu tên gì? Anh cháu tên gì? Chắc anh cháu sắp ra rồi nhỉ? Cô sẽ chờ để gặp anh cháu”.

Nó nghe thấy thế liền cụp đôi mắt nhìn xuống đất, chân di di mẩu giấy nói lí nhí: “Cháu nói dối, cháu xin lỗi”.

Tôi rất bực mình vì sự dối trá của thằng bé, nhưng tôi bình tĩnh lại hỏi nó: “Tại sao cháu lại nói dối? Cháu nói dối cô để làm gì?”.

Nó nói như mếu: “Bà bán hàng trong chợ xui cháu nói thế để bán được nhiều chanh”.

Bà hàng nước và một số khách ngồi uống nước đã chứng kiến sự việc trên rất bất bình, mỗi người một câu mắng xa xả thằng bé, có người còn bảo: “Tát cho nó một cái, bé tý mà đã điêu chác, lọc lừa”.

Tôi vội vàng can ngăn: “Tôi xin bác, cháu bé này không có lỗi. Lỗi là ở bà bán hàng trong chợ đã xui cháu nói dối. Bà ấy mới đáng trách”.

Thằng bé nãy giờ cứ đứng như trời trồng. Mặt cúi gằm xuống có lẽ vì xấu hổ và một phần sợ sệt.

Tôi nói: “Cháu hứa đi. Từ nay không được phép nói dối như thế nữa. Cô sẽ mua hết chỗ chanh này cho cháu”.

- “Cháu sẽ không bao giờ như thế nữa ạ”.

Tôi đã mua cả rổ chanh cho nó và nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc cứng xác xơ của nó. Nó cảm ơn tôi và mắt vẫn không dám nhìn ai, mặt vẫn cúi gằm rồi từ từ rảo bước trên con đường tấp nập xe cộ.

Nó nghĩ gì về người đã mua chanh giúp nó? Người đã dạy cho nó bài học làm người? Có lẽ khi lớn thêm chút nữa nó sẽ hiểu hơn về giá trị cuộc sống, giá trị của việc làm ra những đồng tiền chân chính, và nó sẽ thầm cảm ơn những ai đã kéo nó ra khỏi lỗi lầm ngày hôm nay.

Mai, lên cơ quan, tôi lại có quà cho mấy bạn đồng nghiệp. Tôi lại phải nói dối là quà quê mang lên, tặng mỗi bác cân chanh để uống nước. Vì nói thế mọi người mới vui vẻ nhận cho.

(Anh Vân)

19 July 2009 at 11:50

Posted by TiCoNuong - Category: Cuộc Sống Xung Quanh

Comments: 0 Comments